Table of Contents
1. Thiết lập một nước cộng hòa thứ ba
Sau khi xã Paris thất bại, chính phủ Pháp đã thực hiện chính sách khủng bố tàn bạo, đàn áp những người lính cách mạng, cấm các tổ chức quốc tế tôi hoạt động trong nước. Mặt khác, sức mạnh phản động trong giai cấp tư sản đã âm mưu hỏi quốc vương. Cuộc đấu tranh để thành lập Cộng hòa đã trở thành vấn đề hàng đầu của các hoạt động chính trị trong 30 năm qua của thế kỷ XIX.
Sức mạnh của Bao Hoang bao gồm các giáo phái chính thống (bông cotton), Docleang và Bonapactic đều muốn đưa người dân của họ đến chính phủ. Nhưng trước khi yêu cầu thành lập Cộng hòa của họ và sự phân chia giữa Ba Dang Bao Hoang, họ đã tạm thời hoãn lại bằng cách đưa Chiie đến Tổng thống. Chie tuyên bố Cộng hòa nhưng thực sự thiết lập sự thống trị phản động. Hiến pháp năm 1875 thừa nhận chính Cộng hòa với hơn một phiếu bầu (353/352). Vì vậy, Cộng hòa thứ ba tồn tại cho đến năm 1940 – khi Đức Quốc xã xâm chiếm Pháp. Đặc điểm của nó là tình hình thường xuyên của cuộc khủng hoảng nội các: chỉ trong 17 năm từ 1873 đến 1890 tủ phải thay đổi tới 34 lần. Nhiều vụ bê bối bị phá vỡ:
Năm 1887, vụ buôn bán huy chương được phát hiện bởi một thành viên của con trai của Thượng nghị sĩ Gray -in -law. Nhiều nhân vật cao liên quan đến giao dịch này. Nó chứng minh sự tham nhũng trong chính phủ Cộng hòa và cuối cùng Grévy phải rời khỏi tổng thống.
Năm 1892, Panama tập trung vào một lượng vốn khổng lồ để đào kênh kết nối Đại Tây Dương với Thái Bình Dương đột nhiên tuyên bố rằng hàng ngàn người đã đóng góp phá sản. Người ta đã phát hiện ra rằng, để đánh cắp cổ phiếu, công ty đã mua chuộc rất nhiều cho các thành viên, bộ trưởng của các quan chức và báo chí. Do đó, hầu hết các nhân vật nổi tiếng của Cộng hòa Bourgeois đều mất uy tín, nhiều người phải rút khỏi lĩnh vực chính trị.
Nếu vào đầu những năm 70, họ đã đề cập đến khẩu hiệu: “Nhà truyền giáo-đó là kẻ thù”, thì vào những năm 1990 đã biến thành một ‘chủ nghĩa xã hội-đó là một kẻ thù. “Đương nhiên, các hoạt động phản động đã gặp phải bởi nền dân chủ tiến bộ, mà cuộc đấu tranh khốc liệt xoay quanh vụ án Dray Phut.
Năm 1894, tòa án quân sự đã cố gắng lưu vong cuộc sống trong phút phút Dray, một sĩ quan Do Thái, người đã phạm tội tài liệu quân sự cho Đức. Hoàng gia nói với các phân phản động để tận dụng chủ nghĩa Do Thái để tấn công Cộng hòa và Dân chủ. Nam 1897, Bao Chi tiết lộ rằng thủ phạm chính là một điệp viên đói được bao phủ bởi quân đội phản động của Pháp. Các lực lượng dân chủ bao gồm các nhà văn, (bao gồm Emin Dola nổi tiếng với bức thư “Tôi đã tố cáo”), các nhà khoa học, nhân vật xã hội chủ nghĩa và quần chúng yêu cầu điều trị lại vụ án, nhưng các nhà cai trị bướng bỉnh từ chối tái sử dụng. Cuộc đấu tranh khốc liệt xoay quanh trường hợp của Drait không chỉ bị thu hẹp trong vấn đề của một cá nhân mà còn tranh chấp giữa hai lực lượng tiến bộ và phản động, dân chủ và quân đội. Mãi đến năm 1906, Driayhuyt mới được tha thứ và thăng chức. Và vụ hỏa táng của Emin Dola, một người lính đấu tranh tích cực cho công lý, đã được đưa đến Đền Pangteong. Một lần nữa, lực lượng dân chủ đã giành chiến thắng.
2. Chính sách nước ngoài và sự xâm lược thuộc địa
Kể từ thất bại của cuộc chiến 1870 – 1871, sự tăng trưởng của Đức vẫn là mối quan tâm của Pháp. Trong những năm 70 và 80, Bixacch đã nhiều lần gây ra rắc rối, mở buổi lễ mở ra những cuộc xâm lược mới cho Pháp, Pháp phải tìm thấy lực lượng để hỗ trợ mình trong việc hòa nhập với Nga. Giai điệu của Sa hoàng cần phải mượn và mối quan hệ người Nga đã khiến liên minh Nga -Fbler hình thành vào năm 1893. Đó là một miếng trà cho Liên minh Triple Đức – Ý – Áo Hel (1882), khiến cho lực lượng so sánh ở châu Âu thay đổi đáng kể.
Chiếm một vị trí quan trọng trong chính sách đối ngoại của Pháp là các cuộc chiến xâm lược thuộc địa được thực hiện ở châu Á và châu Phi trong những năm 80 và 90.
Năm 1858, Pháp đã mở một cuộc chiến để xâm chiếm Việt Nam, vào năm 1884, ông đã hoàn thành việc thôn tính. Đồng thời, thực dân Pháp hung hăng xâm chiếm Campuchia và Lào, biến những nơi đó thành thuộc địa.
Cùng với các đế chế khác. Pháp tham gia Trung Quốc. Năm 1895, Pháp có quyền khai thác ở 3 tỉnh ở miền Nam (Quảng Đông, Quảng Tây, Vân Nam). Năm 1898, Pháp “Thuế” của đảo Hai Nam Quảng Châu đã thiết lập một ranh giới và một khu vực có ảnh hưởng ở nhiều thành phố và tỉnh ở Trung Quốc.
Cuộc chiến xâm lược đã được củng cố ở Châu Phi. Nam I881, Pháp, đã bắt Tuynidi, mở rộng đến Ni Jesus Basin, một thẩm phán Congo và Sahara. Năm 1886, Madagascar đã bị biến thành một quốc gia bảo vệ vào những năm 90, Pháp liên tục chinh phục Xeégan, Tay Xuan, Ghinea, một phần của Go, Domoxy và nhiều khu vực khác. Trong khu vực này. Pháp gặp phải cuộc thi của mình, đặc biệt là tranh chấp ở làng Phanoda (1898) ở sông Nin. Đối mặt với áp lực của mình, người Pháp phải rút tiền. Đến năm 1899, Vương quốc Anh và Pháp đã ký một hiệp ước quy định rằng mỗi bên xâm lược mỗi bên ở Châu Phi.
Chỉ trong một thời gian ngắn, các thuộc địa của Pháp đã được mở rộng nhanh chóng. Vào những năm 1960, Pháp chỉ có một thuộc địa 0,2 triệu dặm với 3,4 triệu người, vào năm 1899 có 3,7 triệu dặm vuông với 561 triệu người. Về mặt này, Pháp đã vươn lên hàng thứ hai sau anh ta.
3. Phe triệt để vào đầu thế kỷ XX
Cộng hòa các nhà cai trị đã không giữ lời hứa cải cách xã hội, vì vậy khỏi sự tách biệt nội bộ, nó đã tách một cánh trái gọi là phe triệt để. Những người tiên tiến dựa vào tầng lớp trung lưu, tư sản, trí thức và một phần của các công nhân tầng lớp thượng lưu. Nhà lãnh đạo của họ là Gioocgi, Clinang (1841 – 1929), người luôn tuyên truyền đến một nước cộng hòa dân chủ mạnh mẽ, coi mình là người thừa kế của Cộng hòa đầu tiên, trả thù đức hạnh trong nhiệm vụ chính. Chống chính trị phi thường của chính phủ Cộng hòa, Clenang đã góp phần vào sự cố tràn của nhiều tủ, vì vậy nó được gọi là “một người chuyên về việc lật đổ nội các”.
Trước đỉnh cao của quần chúng, các chính phủ cấp tiến đã buộc phải thực hiện một phần chương trình cải cách: tách nhà thờ khỏi các hoạt động của nhà nước, loại bỏ các sĩ quan bao Hoang ra khỏi quân đội. Nhưng trên thực tế, ở vị trí cầm quyền, phe triệt để luôn được chứng minh là sự bảo vệ nhiệt tình đối với các quyền của giai cấp tư sản, phản đối quyền của quần chúng.
Trong chính sách đối ngoại, các chính phủ cấp tiến tiếp tục thực hiện thuộc địa, đặc biệt là cuộc chiến trong nhiều năm ở Ma -rốc để biến nơi đó thành một quốc gia bảo vệ (năm vẫn giúp Nga Sa hoàng với các vật phẩm tiên tiến cho cao trào của Mai 1905 – 1907 tại Nga.
Họ đã mượn rất nhiều cho người dân cho phong trào công nhân trong nước, một mặt họ đã tiến hành và cải tổ phế liệu, thành lập Bộ Lao động bởi một chủ nghĩa xã hội xã hội chủ nghĩa, Viviani, Bộ trưởng đã trả bóng cho người già hơn 65 tuổi. Mặt khác, chính phủ tập trung vào chìa khóa để đàn áp sự di chuyển đấu tranh của người lao động. Clê Xam Xoai đã phái quân đội đến thủ đô để đàn áp các cuộc đình công của công nhân điện, người khuân vác, giày vào mùa hè năm 1907 và dập tắt phong trào phản kháng của nông dân trồng nho ở các quận phía nam. Chính phủ Tien Tien đã ban hành một dự luật cấm Liên minh các quan chức tham gia Liên đoàn Lao động nói chung chứ không phải cuộc đình công. Trong vòng 3 năm cầm quyền (1906 – 1909), Clenang đã có một phong trào dân chủ và cách mạng khốc liệt.
Nguồn: http://mncatlinhdd.edu.vn/ Tác giả: Nguyễn Lân dũng

Giáo sư Nguyễn Lân Dũng là một trong những nhà khoa học hàng đầu Việt Nam trong lĩnh vực vi sinh vật học, với hơn 50 năm cống hiến cho giáo dục và nghiên cứu (Wiki). Ông là con trai của Nhà giáo Nhân dân Nguyễn Lân, xuất thân từ một gia đình nổi tiếng hiếu học. Trong sự nghiệp của mình, Giáo sư đã đảm nhiệm nhiều vị trí quan trọng như Chủ tịch Hội các ngành Sinh học Việt Nam, Đại biểu Quốc hội và được phong tặng danh hiệu Nhà giáo Nhân dân vào năm 2010.