Vào ngày 29 tháng 5 năm 1849, cuộc bầu cử Quốc hội lập pháp đã được tiến hành. Cung cấp phần lớn của Quốc hội chiếm 500 ghế. Phải Bonaparte sau đó chỉ là cái đuôi của trật tự đảng. Cộng hòa chính nghĩa của cánh phải chỉ là 70 chỗ ngồi. Dân chủ và xã hội chủ nghĩa – còn được gọi là Núi – chiếm 180 ghế.
Trước các chính sách phản động của chính phủ Bonapacti, nền dân chủ tư sản dần dần thấy rằng họ bị sa thải vào những ngày tháng Sáu. Họ nhích lên với công nhân. Cuối cùng, tháng 2 năm 1849, “các bữa tiệc hòa giải” đã được tổ chức giữa các công nhân và nền dân chủ tư sản. Họ thành lập “Núi mới” (The New James), đã chiếm được nhiều phiếu bầu và trở thành một lực lượng đáng sợ của trật tự đảng. Giáo phái núi nói rằng họ sẽ tiếp tục truyền thống của James vào cuối thế kỷ thứ mười tám. Họ ủng hộ việc thành lập Cộng hòa Dân chủ để giảm thiểu lao động và nhà tư bản khủng khiếp, để thay đổi xã hội theo con đường dân chủ trong khuôn khổ của giai cấp tư sản. Trên thực tế, trong các điều kiện lịch sử vào thời điểm đó, họ không còn là lý tưởng và khí phách của James trong quá khứ.
Luật của Quốc hội phản ánh mối tương quan của các lực lượng xã hội tại thời điểm đó. Kẻ thù ngay lập tức của đảng là một ngọn núi.
Các giai cấp tư sản bao Hoang phát hiện ra rằng giáo phái tư sản tư sản.
Để cao trào mang tính cách mạng của người dân Ý, quân đội Pháp đã được gửi đến Rome. Vào ngày 11 tháng 6, các ban giám mục được Lodruy Rolanh lãnh đạo với tư cách là đại biểu để truy tố Tổng thống và Quốc hội về việc vi phạm các điều khoản của Hiến pháp cấm can thiệp vào cuộc cách mạng quốc gia khác. Hầu hết các phiếu bầu của những kẻ phản động đã bác bỏ lời buộc tội. Dân chủ tư sản kêu gọi quần chúng phản đối trên đường phố. Vào ngày 13 tháng 6, một cuộc biểu tình ôn hòa đã được tổ chức tại Paris nhưng đã bị quân đội đàn áp. Các nhà lãnh đạo núi không thể khởi động quần chúng, mà không có nền tảng rõ ràng. Cuối cùng, họ đã bị loại khỏi Quốc hội bởi bàn tay đẫm máu của Tướng Bao Hoang Sanggaonies theo kế hoạch của đảng. Sự thất bại thảm hại của giáo phái núi đã củng cố vị trí của trật tự đảng.
Họ đã thực hiện một loạt các chính sách phản động: đóng các tờ báo tiến bộ, thu hồi thuế rượu đối với nông dân, được giáo dục dưới sự kiểm soát của Giáo hội và đặc biệt là tăng các điều kiện cư trú của những người được bầu lên ba năm, trong danh sách cử tri gần ba triệu công nhân.
Do đó, trong hơn hai năm, giai cấp vô sản, Cộng hòa tư sản và tư sản dân chủ đã bị loại khỏi các đài chính trị. Khi rủi ro của cuộc cách mạng tạm thời kết thúc, cuộc xung đột nội bộ của tập đoàn thống trị Tổng thống và Quốc hội (hầu hết trong số đó là các giáo phái vô trật tự. Bonapacti dần dần loại bỏ đối thủ khỏi các vị trí quan trọng của nhà nước, đã hạn chế sức mạnh của thành viên và vào đêm ngày 2 tháng 12, đã thực hiện sự hỗ trợ dưới sự hỗ trợ của The Artuction.
Nghị viện không dám cưỡng chế, không dám ủng hộ cuộc đấu tranh của công nhân, lần lượt vào tù. Cộng hòa cánh tả, đứng đầu là nhà văn Vichto Huyg, đã thành lập ủy ban kháng chiến, kêu gọi người dân có vũ trang bảo vệ Cộng hòa. Vào ngày 3 và 4-12, các thành trì được dựng lên ở vùng ngoại ô xanh của Gentoan và trong thành phố, các công nhân và công nhân đã không chiến đấu.
Vào ngày 14 tháng 1 năm 1852, Hiến pháp mới ra đời, trao cho toàn bộ chính phủ cho tay tổng thống với nhiệm kỳ 10 năm.
Vào ngày 2-12-1852, đúng một năm sau cuộc đảo chính, Luy Bonapacti đã lên ngôi, lấy danh hiệu Napoleon III. Nến Cộng hòa thứ hai sụp đổ. Đế chế thứ hai được thành lập.
Nguồn: http://mncatlinhdd.edu.vn/ Tác giả: Nguyễn Lân dũng

Giáo sư Nguyễn Lân Dũng là một trong những nhà khoa học hàng đầu Việt Nam trong lĩnh vực vi sinh vật học, với hơn 50 năm cống hiến cho giáo dục và nghiên cứu (Wiki). Ông là con trai của Nhà giáo Nhân dân Nguyễn Lân, xuất thân từ một gia đình nổi tiếng hiếu học. Trong sự nghiệp của mình, Giáo sư đã đảm nhiệm nhiều vị trí quan trọng như Chủ tịch Hội các ngành Sinh học Việt Nam, Đại biểu Quốc hội và được phong tặng danh hiệu Nhà giáo Nhân dân vào năm 2010.