Sau cuộc cách mạng 1848 – 1849 thất bại, chính phủ phản động ở các nước châu Âu đã tiến hành khủng bố khắc nghiệt và muốn có binh lính vô sản. Một số nhà lãnh đạo đã bị cầm tù và báo chí của công nhân đã bị đóng cửa. Vụ án trong khu vực (Đức) vào năm 1852 đã xây dựng nhiều sự bịa đặt để lên án những người cộng sản. Tháng tiếp theo, các đồng minh của Cộng sản phải phân tán.
Cuộc khủng hoảng kinh tế vào năm 1857 – 1859 đã khiến cuộc xung đột xã hội trở nên sâu sắc hơn. Nó bắt đầu từ Hoa Kỳ và lan sang Anh và sau đó mở rộng sang các nước châu Âu. Nó đã phá sản một loạt các doanh nghiệp, nhiều công ty đã đóng cửa. Thất nghiệp, nghèo đói. Ở Anh, số lượng thất nghiệp vào năm 1858 đã tăng 7 lần vào năm 1853. Tình huống đó đã tạo ra các điều kiện khách quan để phục hồi phong trào công nhân. Ngọn lửa của công nhân tiếp tục bùng lên. Các công nhân Pháp đã tiến hành công chúng và buộc chính phủ Napoleon III phải hủy bỏ Đạo luật Saplie vào năm 1864. Cuộc đấu tranh cho ngày làm việc 9 giờ của công nhân Anh năm 1858 đã góp phần vào sự thống nhất của phong trào để thành lập “Hội đồng công đoàn tin đồn”, mặc dù các hoạt động của nó không vượt quá ảnh hưởng của liên minh. Năm 1863, công nhân Đức lần đầu tiên thành lập “Liên minh công nhân Đức” nhưng bị ảnh hưởng bởi chủ nghĩa Latxan, chủ nghĩa xã hội tư sản để đẩy các tác hại.
Nhưng trong khi số lượng công nhân đang tăng lên, mức độ tập trung đang tăng lên, sự thiếu hụt của một tổ chức vững chắc là một nhược điểm đáng chú ý. Các quan điểm tư sản, không thể tưởng tượng được và bè phải có ảnh hưởng ít nhiều trong phong trào công nhân. Bài học của cuộc cách mạng 1848 – 1849 đã khiến họ nhận thức được sự phản bội của tư sản tư sản tự do không chắc chắn và thiếu sự lãnh đạo của giai cấp tư sản. Do đó, cần phải thực hiện giác ngộ giai cấp vô sản về vị trí, đặc điểm và trách nhiệm của nó.
Trong những ngày mang tính cách mạng ở châu Âu. Marx và Angghen theo dõi và tham gia vào phong trào đấu tranh của người lao động. Sau thất bại, các nhà lãnh đạo của giai cấp vô sản vẫn duy trì lá cờ của cuộc cách mạng phấn đấu không mệt mỏi để chuẩn bị các trận chiến khốc liệt sau đó.
Vào tháng 6 năm 1849, đã rời khỏi Pháp. Anh ta đến Luan Don và người đàn ông sau đó, Angghen cũng đến Anh, ở Manchester. Hai người đàn ông thường làm theo các bước của phong trào cách mạng và các vở kịch của chính họ, ngay cả trong những ngày đen tối nhất. Vào tháng 3 năm 1850, các chi nhánh của Dong Minh ở tất cả các quốc gia đã nhận được “những lá thư từ Ủy ban điều hành trung tâm cho các đồng minh của Cộng sản” được viết bởi Marx và Angghen. Đây là một tài liệu cực kỳ quan trọng để phân tích sâu sắc các sự kiện 1848 – 1849 tại Đức, đã phác thảo chính sách chiến lược của giai cấp vô sản trong cuộc cách mạng tương lai và đưa ra học thuyết về cách mạng cách mạng mà sau này, Lenin tiếp tục phát triển trong sự thay đổi từ cuộc cách mạng dân chủ tư sản sang cách mạng xã hội chủ nghĩa.
Trong thời gian này, Marx tập trung vào nghiên cứu cuộc cách mạng năm 1848 ở Pháp. Ông đã hoàn thành hai tác phẩm nổi tiếng: Cuộc đấu tranh lớp học ở Pháp (1850) và trên 18 tháng, sương mù của Luyen Bonapa (1852). Đồng thời, Angghen đã viết nhiều bài báo, sau khi tuyển dụng “cách mạng và chống tôn giáo ở Đức” (1851). Hai người đã tóm tắt kinh nghiệm của cuộc cách mạng gần đây, lần đầu tiên áp dụng các quan điểm vật chất biện chứng cho nghiên cứu lịch sử và phát triển một loạt các vấn đề lý thuyết quan trọng về cuộc cách mạng vô sản và vô sản.
Năm 1861, ông có một bát tay để viết một công việc kinh tế “tư bản”, tập đầu tiên được xuất bản vào năm 1867. Trong lời nói đầu. Viết: “Mục tiêu cuối cùng của loạt bài này là đưa ra các quy tắc kinh tế trong phong trào của xã hội hiện đại”, ý nghĩa của xã hội tư bản. Bắt đầu từ nghiên cứu hàng hóa, Marx đã phân tích phương pháp sản xuất tư bản, phơi bày xung đột nội bộ của nó, làm rõ quá trình phát sinh, phát triển và suy giảm của chủ nghĩa tư bản. Do đó, Marx khẳng định rằng trên cơ sở khoa học của chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa xã hội chiến thắng là không thể tránh khỏi.
Mặc dù bận rộn nghiên cứu lý thuyết, Marx và Angel vẫn chú ý đến tổ chức. Sau khi các đồng minh của Cộng sản tan rã. Marx và Angghen đã cố gắng bảo tồn và thúc đẩy các quan chức phong trào, giúp đồ họa học lý thuyết. Trong khi hợp tác với các tờ báo của Phong trào Hiến chương (Báo NHAN NHAN) và Dân chủ Bourgeois (Diễn đàn NIU OOC), hai người đàn ông cũng tranh thủ tất cả các khả năng tuyên truyền giáo lý cộng sản về sự không thể tránh khỏi của cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa. Sự kiên trì đó đã được giáo dục và thu thập các yếu tố tiên tiến nhất trong giai cấp vô sản ở các quốc gia, đã xây dựng một tổ chức quốc tế để thay thế các “đồng minh của những người cộng sản” trước đó.
Nguồn: http://mncatlinhdd.edu.vn/ Tác giả: Nguyễn Lân dũng

Giáo sư Nguyễn Lân Dũng là một trong những nhà khoa học hàng đầu Việt Nam trong lĩnh vực vi sinh vật học, với hơn 50 năm cống hiến cho giáo dục và nghiên cứu (Wiki). Ông là con trai của Nhà giáo Nhân dân Nguyễn Lân, xuất thân từ một gia đình nổi tiếng hiếu học. Trong sự nghiệp của mình, Giáo sư đã đảm nhiệm nhiều vị trí quan trọng như Chủ tịch Hội các ngành Sinh học Việt Nam, Đại biểu Quốc hội và được phong tặng danh hiệu Nhà giáo Nhân dân vào năm 2010.