Trong những năm 50 và 60 của thế kỷ XIX, Liên minh chiếm giữ vị trí thống trị trong phong trào công nhân Anh. Liên minh chỉ thừa nhận công nhân kỹ thuật, được trả lương cao và do đó, chỉ bao gồm các công nhân quý tộc. Nhà lãnh đạo của Liên minh chủ yếu là các yếu tố cơ hội, các ưu đãi “Giảm thiểu” phải luôn đứng trên vị trí tư sản, trái ngược với chủ nghĩa xã hội và cách mạng xã hội, tìm cách đưa người lao động vào con đường cải cách, thỏa hiệp và biến họ thành đuôi của giai cấp tư sản.
Cuộc khủng hoảng kinh tế liên tiếp trong thập niên 70 và 80, sự suy thoái của quyền bá chủ công nghiệp của nước Anh đã khiến cuộc sống hàng loạt trở nên kém gây ảnh hưởng mạnh mẽ đến phong trào đấu tranh của giai cấp công nhân Anh. Kể từ những năm 70, đã có nhiều cuộc đấu tranh của công nhân cơ khí, công nhân mỏ yêu cầu một ngày làm việc 8 giờ và công nhân nông nghiệp.
Từ cao trào đấu tranh này, ý thức độc lập của các công nhân hàng đầu đã được cải thiện, tạo ra tiền để tổ chức các công đoàn mới, với sự tham gia của nhiều công nhân kỹ thuật. Phong trào Liên minh mới được phát triển nhanh chóng được hỗ trợ bởi sự hỗ trợ và tham gia của một số lượng lớn công nhân và do đó, nó đã tiến hành nhiều văn phòng chiến thắng.
Các hoạt động của các công đoàn gặp phải phản ứng của “Liên minh xã hội dân chủ”, được thành lập vào năm 1884, tham gia cuộc đấu tranh cho các đại biểu của công nhân trong quốc hội là mục đích chính, bài giảng về Cách mạng nhưng không có cách chiến lược và chiến lược cụ thể.
Năm 1885, từ Liên minh Xã hội Dân chủ đã tách ra một mô tả, “Liên minh xã hội chủ nghĩa, bao gồm Eléna và Ivolinh (con gái của Marx) và Tôm Tôm, lãnh đạo của người khuân vác London. Năm 1890, Liên minh đã tan rã.
Trong cùng năm 1884, “Hiệp hội Phabian” đã được thành lập. Những người sáng lập là các nhà văn, nhà báo, nhà khoa học … thuộc về trí thức tư sản, mà không có bất kỳ liên hệ nào với công nhân. Họ tuyên truyền chủ nghĩa xã hội tư sản, ủng hộ việc thực hiện các cải cách như mở rộng quyền bầu cử, nhấn mạnh vai trò của nhà nước trong việc điều chỉnh mối quan hệ giữa vốn và lao động, chữa bệnh xã hội với các bài tiểu luận hào hứng, lỗi của việc kéo người lao động ra khỏi chủ nghĩa Mác.
Năm 1893, Đại hội của người dân địa phương đã thành lập một công nhân độc lập (1.WP). Các nhà lãnh đạo đảng có thái độ thù địch với cuộc cách mạng, không công nhận hệ tư tưởng Mác và các nguyên tắc xây dựng giai cấp vô sản. Trên thực tế, họ đưa bữa tiệc vào con đường của các cơ hội.
Do đó, vào cuối thế kỷ XIX, phong trào công nhân Anh vẫn bị ảnh hưởng nặng nề bởi các cơ hội, chưa thành lập đảng cách mạng của mình.
Năm 1900, các tổ chức công đoàn đã tổ chức một hội nghị với sự tham gia của Hiệp hội Gongs. Công nhân độc lập và liên minh xã hội chủ nghĩa dân chủ để thành lập ủy ban của công nhân. Nhiệm vụ của ủy ban là trao các ứng cử viên và huy động họ cho quốc hội. Năm 1905, ủy ban được đổi tên thành Đảng Lao động thường được gọi là Đại hội Đảng.
Việc thành lập mục tiêu đánh dấu một bước phát triển của phong trào công nhân Anh, phản ánh xu hướng đạt được một tổ chức công nhân thống nhất và độc lập. Nhưng các nhà lãnh đạo của đảng đã không thừa nhận nền tảng xã hội chủ nghĩa, thu hẹp phạm vi công việc của công nhân trong cuộc bầu cử quốc hội. Cố gắng hòa giải các tranh chấp giữa chủ sở hữu và công nhân
Năm 1911, người cánh tả của Đảng Công nhân Độc lập và Đảng Xã hội Dân chủ (được đổi tên từ Liên minh Xã hội Dân chủ năm 1907) đã triệu tập một cuộc họp bên trái, thành lập Đảng Xã hội Anh. Nền tảng của Đảng Xã hội tuyên bố nhiệm vụ dẫn đầu phong trào của người lao động là xã hội chủ nghĩa và chuẩn bị cho việc thành lập một loại đảng mới. Nhưng chủ nghĩa giáo phái, tránh xa phong trào công đoàn đã giới hạn sự lãnh đạo của đảng xã hội chủ nghĩa đối với các công nhân công cộng
Nguồn: http://mncatlinhdd.edu.vn/ Tác giả: Nguyễn Lân dũng

Giáo sư Nguyễn Lân Dũng là một trong những nhà khoa học hàng đầu Việt Nam trong lĩnh vực vi sinh vật học, với hơn 50 năm cống hiến cho giáo dục và nghiên cứu (Wiki). Ông là con trai của Nhà giáo Nhân dân Nguyễn Lân, xuất thân từ một gia đình nổi tiếng hiếu học. Trong sự nghiệp của mình, Giáo sư đã đảm nhiệm nhiều vị trí quan trọng như Chủ tịch Hội các ngành Sinh học Việt Nam, Đại biểu Quốc hội và được phong tặng danh hiệu Nhà giáo Nhân dân vào năm 2010.