Nguyên nhân và tính chất của cuộc Chiến tranh thế giới lần thứ nhất

1. Nguyên nhân

Chiến tranh thế giới thứ nhất là kết quả tự nhiên của sự phát triển kinh tế và chính trị của chủ nghĩa tư bản thế giới trong những năm đầu của thế kỷ XX. Kể từ cuối thế kỷ XIX, chủ nghĩa tư bản đã phát triển đến thời kỳ mới – thời kỳ đế quốc.

Luật phát triển bất thường giữa các quốc gia có tác động mạnh mẽ đến các khía cạnh của đời sống xã hội. Một số quốc gia đi vào con đường từ chủ nghĩa muộn, nhưng thúc đẩy lợi thế của chính họ và tận dụng những thành tựu khoa học và kỹ thuật, vì vậy họ đã lớn lên và vượt qua, vượt qua các nước tư bản cũ. Năm 1860, Anh và Pháp là người đầu tiên và thứ hai trong sản xuất công nghiệp thế giới, nhưng vào năm 1913, Mỹ và Đức đã chiếm vị trí đó.

Các nước phát triển sau đây cần thị trường trong khi các nước trước đây đã chiếm một số lượng lớn các thuộc địa, nhưng họ vẫn muốn chiếm các thị trường mới. Nhưng thế giới đã bị chia rẽ, không còn là “không gian” như trong thế kỷ trước nữa. Do đó, đã phá vỡ cuộc đấu tranh khốc liệt giữa các nước đế chế để giành được thị trường thuộc địa và phân phối lại thế giới. Những cuộc đấu tranh đó đã bắt đầu kể từ những năm cuối của thế kỷ XIX và sự khởi đầu của thế kỷ XX: Chiến tranh -American-Tây Ban Nha (1898), Chiến tranh Anh-Boo (1899-1902), Chiến tranh Nga-Nhật (1904-1905).

Sự cạnh tranh cho thị trường và các thuộc địa giữa các đế chế chắc chắn dẫn đến cuộc chiến với nhau để tái cấu trúc vùng đất trên thế giới. Đế quốc Đức là hung hăng nhất vì Đức có tiềm năng kinh tế và quân sự nhưng có ít thuộc địa. Kể từ đó, ở châu Âu, có hai nhóm chiến tranh, phản đối nhau: một bên là Đức, Áo – Hung và Thổ Nhĩ Kỳ: Một bên là anh ta. Pháp, Nga. Cả hai tập đoàn đều mơ ước và điên rồ khi đua vũ trang

Xem Thêm:  Những thành tựu của chủ nghĩa xã hội (1933 - 1937)

Khi phát động Thế chiến thứ nhất, Đế quốc Đức muốn tiêu diệt đối thủ của mình, Pháp và Bỉ để chiếm các thuộc địa của các quốc gia đó, làm suy yếu giáo sư, gây sốc cho Ba Lan. Ukraine và được miễn gần bãi biển; Áo – Hung muốn chiếm Toncbi: Trái đất đang mơ ước xâm chiếm khu vực Capca của Nga. Đối với phe đối lập, anh ta muốn đánh bại Đức, để tiêu diệt kẻ thù nguy hiểm nhất trên thị trường thế giới, cú sốc của Medopotami và Palextin, củng cố vị trí của anh ta ở Ai Cập. Pháp hy vọng sẽ lấy lại được khu vực dát và Loren trước đây bị Đức chiếm đóng và xâm chiếm khu vực sông Xard; Nga muốn hợp nhất Galixi thành Minh, chia Thổ Nhĩ Kỳ, xâm chiếm Sangha và Eo biển đen.

Nhật Bản đã chiến đấu về phía Anh với mục đích chiếm giữ các thuộc địa Đức ở Thái Bình Dương và tận dụng tranh chấp giữa các nước đế chế để tăng cường địa vị của họ ở Trung Quốc. Khi trận đấu đang lùi lại giữa hai khối, tham gia vào liên minh Đức và Áo sau đó đã được Anh – Pháp – Nga hứa hẹn. Và Hoa Kỳ làm giàu rất nhanh trong cuộc chiến này, giữ thái độ “trung lập”, phải đến năm 1917. Hoa Kỳ đã bí mật bán vũ khí cho hai bên và tận dụng sự kiệt sức của hai bên để buộc một hiệp ước theo tham vọng làm cho thế giới của Hoa Kỳ

Xem Thêm:  Chính sách thống trị của Thực dân Anh và phong trào đấu tranh của nhân dân Ấn Độ nửa sau thế kỉ XIX

Do đó, cuộc chiến giữa các nước đế quốc bắt nguồn từ luật phát triển kinh tế và chính trị của các nước tư bản và đã được chuẩn bị trong nhiều năm. Nguyên nhân cơ bản của cuộc chiến là do cuộc xung đột giữa các đế chế, chủ yếu là cuộc xung đột giữa Đế quốc Đức và Đế quốc Anh.

Ngoài mục đích phân phối lại thị trường, chủ nghĩa đế quốc đã gây ra chiến tranh cũng có một âm mưu khác: cuộc khủng hoảng kinh tế năm 1900 ở châu Âu và cuộc cách mạng năm 1905 ở Nga đã gây ra xung đột xã hội ở các nước tư bản ngày càng khốc liệt. Phong trào đấu tranh của công nhân đang phát triển mạnh mẽ. Bourgeois tại các nước đế chế đã gây ra một cuộc chiến để đánh lạc hướng công việc của người lao động về các vấn đề chính trị và xã hội trong nước, tuyên truyền để ngăn chặn sự phát triển của phong trào cách mạng trong nước, đàn áp giai cấp vô sản, phân chia phong trào công nhân thế giới. Lớp thống trị của tất cả các quốc gia muốn tận dụng lợi thế của cuộc chiến để đàn áp phong trào cách mạng và phong trào giải phóng dân tộc.

2. Thuộc tính

Chiến tranh chuẩn bị và tiến hành bởi các nước đế quốc để giành chiến thắng các thuộc địa là một cuộc chiến Hoàng gia và phản động. Đó là chính sách liên tiếp liên tiếp của vụ cướp và nô lệ với các thủ thuật bạo lực đối với người dân của các quốc gia khác.

Về bản chất của cuộc chiến này, Lenin đã chỉ ra như sau:

Ở cả hai phía, chiến tranh đó là Chiến tranh Hoàng gia, hiện không còn tranh cãi nữa.

Xem Thêm:  Thời kì Ấn Độ bị chia cắt và bị ngoại tộc xâm nhập (Giữa thế kỉ VII - XII)

Do đó, Chiến tranh thế giới thứ nhất ở cả hai phía của cuộc chiến là một vụ cướp, Chiến tranh đế quốc, hậu quả của sự phát triển của các lực lượng kinh tế và chính trị trên cơ sở chủ nghĩa tư bản độc quyền.

Để che đậy bản chất có ý nghĩa của cuộc chiến, tầng lớp tư nhân của các quốc gia đế quốc đã cố gắng tuyên truyền để thu hút quần của họ trong chiến tranh. Tất cả các quốc gia đã nâng cao khẩu hiệu chiến tranh để bảo vệ tổ quốc, bảo vệ văn hóa và bảo vệ sự tự do của các dân tộc. Không chỉ ở Anh, Pháp, Đức, Nga, mà ở bất kỳ quốc gia nào, các đảng tư sản và chính phủ đế quốc cũng che giấu mục đích thực sự của cuộc chiến. Họ tìm cách khiến mọi người tin rằng cuộc chiến là cứu quốc gia, cố gắng chứng minh rằng đất nước của họ đã bị tấn công, vì vậy họ phải tiến hành một cuộc chiến để bảo vệ đất nước. Cuộc tranh luận tuyên truyền sai lầm đó đã gây ra nhiều hậu quả có hại trong sự di chuyển của người lao động và quần chúng, không rõ bản chất phản động của Chiến tranh đế quốc.

Nguồn: http://mncatlinhdd.edu.vn/ Tác giả: Nguyễn Lân dũng

Nguyễn Lân Dũng

Giáo sư Nguyễn Lân Dũng là một trong những nhà khoa học hàng đầu Việt Nam trong lĩnh vực vi sinh vật học, với hơn 50 năm cống hiến cho giáo dục và nghiên cứu (Wiki). Ông là con trai của Nhà giáo Nhân dân Nguyễn Lân, xuất thân từ một gia đình nổi tiếng hiếu học. Trong sự nghiệp của mình, Giáo sư đã đảm nhiệm nhiều vị trí quan trọng như Chủ tịch Hội các ngành Sinh học Việt Nam, Đại biểu Quốc hội và được phong tặng danh hiệu Nhà giáo Nhân dân vào năm 2010.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *